Tin mừng Ga 20,1-9 mở ra trong khung
cảnh mờ sớm, khi bóng tối vẫn còn bao phủ. Maria Mađalêna đến mộ, nhưng không
thấy thi hài Thầy. Một nỗi hoang mang xâm chiếm lòng bà, và bà chạy báo cho
Phêrô và Gioan. Hai môn đệ vội vã đến mộ, và từ những chi tiết nhỏ như khăn
liệm được xếp lại, họ bắt đầu nhận ra một điều phi thường đã xảy ra.
Gioan, người môn đệ được yêu mến, là
người đầu tiên tin khi thấy ngôi mộ trống. Niềm tin ấy không dựa trên việc tận
mắt thấy Chúa sống lại, mà là một trực giác đức tin sâu sắc khi chiêm ngắm dấu
chỉ. Đây là điểm mấu chốt của trình thuật: từ ngôi mộ trống, lời Kinh Thánh và
dấu chỉ được nhìn thấy bằng con mắt đức tin, Gioan tin.
Sự sống lại không được chứng kiến trực
tiếp, nhưng những dấu vết còn lại – khăn liệm, mồ trống – trở thành khởi đầu
cho hành trình đức tin. Đó cũng là hành trình của mỗi Kitô hữu hôm nay: không
thấy tận mắt Chúa Phục Sinh, nhưng được mời gọi tin qua lời chứng, qua dấu chỉ,
và qua trải nghiệm cá nhân trong cuộc sống.
Phục Sinh không phải là một ý niệm xa
xôi, mà là thực tại sống động đang diễn ra. Mỗi khi ta bước ra khỏi tuyệt vọng,
mỗi khi hy vọng trỗi dậy từ khổ đau, mỗi khi tình yêu vượt thắng hận thù, là
khi ta đang sống mầu nhiệm Phục Sinh. Tin vào Chúa sống lại là để cho ánh sáng
của Người chiếu rọi vào bóng tối cuộc đời, biến đổi chúng ta từng ngày.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, trong ánh sáng huy hoàng của sự sống lại, xin cho con biết mở lòng đón nhận niềm tin vào quyền năng tình yêu của Chúa. Xin giúp con nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi những dấu chỉ nhỏ bé trong đời thường, để con biết sống hy vọng, yêu thương và tha thứ mỗi ngày. Xin biến đổi con thành chứng nhân của Tin Mừng Phục Sinh, đem ánh sáng Chúa đến với mọi người con gặp gỡ. Amen.