Loan báo

{[['']]}

 Thứ 7 - Tuần I Mùa Phục Sinh

Sau khi sống lại, Đức Giê-su hiện ra trước hết với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là người đã được Người trừ bảy quỷ. Bà đi báo tin cho các môn đệ, nhưng họ không tin. Sau đó, Người hiện ra với hai môn đệ khác trên đường Em-mau, nhưng lời chứng của họ cũng không được đón nhận. Cuối cùng, Đức Giê-su hiện ra với chính Nhóm Mười Một, khi các ông đang dùng bữa. Người quở trách các ông vì lòng cứng tin và không tin những người đã thấy Người sống lại. Rồi Người sai các ông đi khắp thế gian, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

Các bạn thân mến, đoạn Tin Mừng này giúp chúng ta nhận ra một thực tế rất gần với đời sống đức tin của mình: con người dễ nghi ngờ, chậm tin, và nhiều khi khép kín trước Tin Mừng. Các môn đệ đã nghe lời chứng rõ ràng, nhưng vẫn không tin. Tuy nhiên, Đức Giê-su không bỏ rơi họ. Người đến, hiện diện, và kiên nhẫn dẫn họ vào niềm tin.

Điều đó cho thấy: đức tin không chỉ là nghe, nhưng là gặp gỡ Đấng Phục Sinh. Chính cuộc gặp gỡ ấy biến đổi các môn đệ từ sợ hãi thành can đảm, từ khép kín thành người được sai đi. Vì thế, mệnh lệnh -Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng- không chỉ là một lời sai đi, mà còn là hoa trái của một kinh nghiệm sống động với Chúa.

Chúng ta hôm nay cũng được mời gọi sống tinh thần Mừng Chúa Phục Sinh như thế. Trước hết, là tin rằng Chúa đang sống và đang hiện diện trong cuộc đời mình, giữa những lo toan, khó khăn, và cả những bất an của xã hội hôm nay. Niềm tin ấy không phải là điều trừu tượng, nhưng được nuôi dưỡng qua Lời Chúa, Bí tích, và đời sống cầu nguyện.

Từ đó, chúng ta được mời gọi loan báo Tin Mừng Phục Sinh bằng chính đời sống cụ thể. Trong gia đình, đó là sự tha thứ và yêu thương. Trong công việc, đó là sự trung thực và trách nhiệm. Trong xã hội, đó là sống công bằng, bác ái và xây dựng hòa bình. Khi chúng ta sống niềm vui và bình an nội tâm, người khác sẽ nhận ra một điều gì đó khác biệt, và chính đó là cách chúng ta làm chứng cho Chúa Phục Sinh.

Loan báo Tin Mừng không phải chỉ bằng lời nói, nhưng bằng đời sống. Một nụ cười chân thành, một sự cảm thông, một hành động giúp đỡ cụ thể – tất cả đều có thể trở thành dấu chỉ của niềm vui Phục Sinh. Như các môn đệ ngày xưa, dù yếu đuối, nhưng khi được Chúa biến đổi, họ đã trở thành những chứng nhân.

Vì thế, chúng ta không nên sợ hãi hay tự ti. Chính trong những giới hạn của mình, nếu chúng ta biết mở lòng đón nhận Chúa, Người sẽ làm cho đời sống chúng ta trở thành một lời loan báo sống động về niềm vui và bình an của Người.

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, xin củng cố đức tin yếu kém của chúng con, để chúng con nhận ra Chúa đang sống giữa đời thường, và can đảm loan báo niềm vui, bình an của Chúa bằng chính đời sống hằng ngày của chúng con. Amen.

 

Mô tả hình ảnh

Mô tả hình ảnh
Mô tả hình ảnh
Fullscreen

Hãy chọn câu đúng nhất !

Số câu đúng: 0


Mô tả hình ảnh


Mô tả hình ảnh